Hai loài thực vật phổ biến là sậy (Phragmites australis L.) và cỏ vetiver (Vetiveria zizanioides L.) được sử dụng trong mô hình nhằm xem xét khả năng xử lý các chất ô nhiễm hữu cơ và chất rắn lơ lửng trong nước.
Thí nghiệm được thiết kế với các mức tải nạp thủy lực khác nhau (500, 1000 và 1500 mL/phút/m²) để đánh giá ảnh hưởng của yếu tố này đến hiệu quả xử lý. Kết quả cho thấy mức tải 500 mL/phút/m² mang lại hiệu quả tối ưu với các chỉ tiêu chất lượng nước sau xử lý đạt mức tốt. Cụ thể, giá trị BOD₅ giảm xuống khoảng 10,6 mg/L với hiệu suất xử lý đạt khoảng 94,4%; COD đạt khoảng 24,3 mg/L với hiệu suất khoảng 90,6%; và TSS đạt khoảng 23,6 mg/L với hiệu suất xử lý khoảng 84,4%.
Phân tích thống kê cho thấy không có sự khác biệt đáng kể giữa hai loại thực vật trong việc xử lý các chỉ tiêu BOD₅, COD và TSS. Tuy nhiên, các loài thực vật có vai trò tích cực trong việc cải thiện hiệu quả loại bỏ vi sinh vật, đặc biệt là coliform. Ngoài ra, yếu tố tải nạp thủy lực được xác định là có ảnh hưởng đáng kể đến hiệu quả xử lý của hệ thống.
Kết quả nghiên cứu chứng minh rằng công nghệ đất ngập nước kiến tạo là giải pháp thân thiện với môi trường, có hiệu quả cao trong xử lý nước mặt ô nhiễm. Công trình góp phần cung cấp cơ sở khoa học cho việc ứng dụng rộng rãi công nghệ này trong thực tiễn, đặc biệt trong bối cảnh phát triển nông nghiệp bền vững và bảo vệ tài nguyên nước.


Thêm đánh giá của bạn
Xếp hạng
Không có bài đánh giá nào!