Trên cơ sở đó, bài viết làm rõ cấu trúc của mô hình TPACK, vai trò của từng thành phần cũng như mối quan hệ giữa kiến thức công nghệ, kiến thức sư phạm và kiến thức nội dung trong quá trình giảng dạy ngoại ngữ. Nghiên cứu chỉ ra rằng việc tích hợp hiệu quả công nghệ vào giảng dạy không chỉ phụ thuộc vào khả năng sử dụng công cụ mà còn đòi hỏi sự kết hợp hài hòa giữa các loại kiến thức nhằm nâng cao chất lượng dạy và học. Đồng thời, bài viết phân tích các kết quả thực nghiệm liên quan đến việc vận dụng TPACK trong đào tạo và phát triển chuyên môn của giáo viên ngoại ngữ, qua đó khẳng định vai trò quan trọng của mô hình này trong bối cảnh giáo dục hiện đại. Trên nền tảng tổng quan, nghiên cứu cũng nhấn mạnh sự cần thiết phải tiếp tục triển khai các nghiên cứu chuyên sâu về TPACK trong bối cảnh Việt Nam, đặc biệt là trong việc xây dựng công cụ đánh giá, nghiên cứu năng lực TPACK của giáo viên và đánh giá tác động của việc đào tạo, bồi dưỡng TPACK đến hiệu quả dạy học ngoại ngữ. Kết quả nghiên cứu góp phần cung cấp cơ sở lý luận và thực tiễn cho việc đổi mới phương pháp giảng dạy ngoại ngữ theo hướng tích hợp công nghệ trong thời đại số.


Thêm đánh giá của bạn
Xếp hạng
Không có bài đánh giá nào!