Nghiên cứu được thực hiện nhằm đánh giá mức độ hội nhập tài chính và chiều hướng lan truyền giữa các thị trường chứng khoán trong khu vực ASEAN-6, bao gồm Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore, Thái Lan và Việt Nam. Trong bối cảnh toàn cầu hóa tài chính ngày càng sâu rộng, việc xác định mức độ kết nối giữa các thị trường vốn trong cùng khu vực có ý nghĩa quan trọng đối với nhà hoạch định chính sách, nhà đầu tư và chiến lược quản trị rủi ro tài chính. Sự liên kết giữa các thị trường chứng khoán không chỉ phản ánh mức độ hội nhập kinh tế khu vực mà còn cho thấy khả năng lan truyền biến động, tác động lẫn nhau trước các cú sốc kinh tế hoặc tài chính quốc tế. Do đó, nghiên cứu về cấu trúc kết nối trong ASEAN-6 giúp cung cấp bằng chứng thực nghiệm quan trọng cho việc xây dựng chính sách tài chính khu vực và tối ưu hóa chiến lược đầu tư.
Để đo lường mối liên kết này, nghiên cứu sử dụng phương pháp chỉ số lan truyền (spillover index) của Diebold và Yilmaz (2012), kết hợp với kỹ thuật cửa sổ cuộn (rolling window), dựa trên dữ liệu tỷ suất sinh lợi hàng ngày của các thị trường chứng khoán trong giai đoạn 2012–2019. Đây là phương pháp hiện đại cho phép không chỉ đo lường mức độ lan truyền tổng thể giữa các thị trường mà còn theo dõi sự biến động động của kết nối theo thời gian. Nhờ đó, nghiên cứu có thể đánh giá cả mức độ hội nhập chung lẫn vai trò cụ thể của từng quốc gia trong mạng lưới tài chính khu vực, bao gồm khả năng phát tín hiệu ảnh hưởng (transmitter) hay tiếp nhận ảnh hưởng (receiver).
Kết quả phân tích cho thấy mức độ kết nối tổng thể giữa các thị trường chứng khoán ASEAN-6 tương đối cao, với chỉ số lan truyền gần 27%, phản ánh rằng biến động tại một thị trường có khả năng ảnh hưởng đáng kể đến các thị trường còn lại trong khu vực. Điều này cho thấy ASEAN-6 đã đạt được mức độ hội nhập tài chính đáng kể, dù chưa hoàn toàn đồng nhất. Tuy nhiên, mức độ kết nối không phân bổ đồng đều giữa các quốc gia. Trong số sáu thị trường, chỉ có bốn quốc gia gồm Indonesia, Malaysia, Thái Lan và Singapore thể hiện sự gắn kết chặt chẽ, tạo thành nhóm trung tâm của mạng lưới kết nối tài chính khu vực. Đây là những thị trường có quy mô lớn hơn, tính thanh khoản cao hơn và mức độ mở cửa tài chính mạnh hơn, do đó giữ vai trò nổi bật trong quá trình lan truyền thông tin và biến động.
Ngược lại, Việt Nam và Philippines được xác định là hai thị trường có mức độ kết nối yếu hơn với phần còn lại của ASEAN-6. Điều này cho thấy hai quốc gia này vẫn mang tính độc lập tương đối cao hơn trong cấu trúc khu vực, có thể do khác biệt về quy mô thị trường, mức độ phát triển, thanh khoản hoặc mức độ hội nhập quốc tế. Từ góc độ đầu tư, điều này hàm ý rằng Việt Nam và Philippines có thể mang lại lợi ích đa dạng hóa danh mục cao hơn cho nhà đầu tư khu vực. Trong khi đó, Malaysia và Singapore nổi lên là hai quốc gia giữ vai trò chủ động nhất, đóng vai trò như các trung tâm truyền dẫn biến động tài chính trong ASEAN-6. Đặc biệt, với vị thế trung tâm tài chính khu vực, Singapore cùng Malaysia có ảnh hưởng lớn đến cấu trúc lan truyền và ổn định tài chính chung.
Từ các kết quả trên, nghiên cứu khẳng định rằng thị trường chứng khoán ASEAN-6 đã có mức độ hội nhập đáng kể nhưng vẫn tồn tại sự phân tầng rõ rệt giữa các quốc gia. Điều này đặt ra yêu cầu đối với các nhà hoạch định chính sách trong việc tăng cường hợp tác tài chính, nâng cao tính minh bạch và thúc đẩy kết nối thị trường vốn, đặc biệt đối với các thị trường còn tương đối tách biệt như Việt Nam. Đồng thời, nghiên cứu cũng cung cấp thông tin hữu ích cho nhà đầu tư trong việc đánh giá rủi ro lan truyền khu vực, xây dựng chiến lược phân bổ tài sản và tối ưu hóa danh mục đầu tư trong môi trường tài chính ASEAN ngày càng gắn kết.


Thêm đánh giá của bạn
Xếp hạng
Không có bài đánh giá nào!