Đây là một hoạt chất điều hòa sinh trưởng thường được sử dụng để kiểm soát chiều cao và chống đổ ngã cho cây lúa, tuy nhiên việc sử dụng kéo dài có thể dẫn đến tích lũy trong đất và gây ảnh hưởng đến môi trường canh tác.
Phương pháp nghiên cứu bao gồm khảo sát thực địa kết hợp thí nghiệm phân tích trong phòng và ngoài đồng. Tổng cộng 32 hộ nông dân được phỏng vấn để thu thập thông tin về thói quen sử dụng PBZ. Đồng thời, 10 mẫu đất từ các ruộng có sử dụng PBZ được thu thập để phân tích hàm lượng tồn dư. Ngoài ra, một thí nghiệm đồng ruộng được thiết kế theo kiểu khối hoàn toàn ngẫu nhiên với 4 nghiệm thức và 4 lần lặp lại nhằm đánh giá hiệu quả phân hủy PBZ của chế phẩm vi khuẩn.
Kết quả cho thấy 100% nông dân tham gia khảo sát đều đã từng sử dụng PBZ trong sản xuất lúa. Hai sản phẩm thương mại phổ biến nhất chứa PBZ là Bidamin 15WP và Bonsai 10WP, với mức sử dụng thực tế thường cao hơn so với khuyến cáo. Hàm lượng PBZ tồn dư trong đất dao động từ 0,09 đến 1,11 mg/kg, cho thấy sự tích lũy đáng kể trong môi trường đất canh tác.
Thí nghiệm xử lý bằng chế phẩm vi khuẩn cho thấy khả năng phân hủy hoàn toàn PBZ trong đất sau 35 ngày. Tuy nhiên, việc sử dụng chế phẩm này không làm gia tăng năng suất lúa nếp so với đối chứng trong một vụ thí nghiệm. Điều này cho thấy hiệu quả của chế phẩm chủ yếu nằm ở khía cạnh xử lý tồn dư hóa chất hơn là cải thiện trực tiếp năng suất cây trồng.
Kết luận, công trình nghiên cứu đã cung cấp bằng chứng rõ ràng về mức độ sử dụng phổ biến và tồn lưu của PBZ trong đất lúa, đồng thời khẳng định tiềm năng của chế phẩm vi khuẩn trong việc phân hủy hợp chất này. Đây là cơ sở quan trọng cho các giải pháp quản lý bền vững, giảm thiểu ô nhiễm đất và hướng đến nền nông nghiệp an toàn hơn.


Thêm đánh giá của bạn
Xếp hạng
Không có bài đánh giá nào!