Nghiên cứu được thực hiện nhằm kiểm định tác động của trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp (Corporate Social Responsibility – CSR) đến các biến số quan trọng liên quan đến thái độ và hành vi của nhân viên trong tổ chức, đặc biệt là mức độ cam kết của nhân viên đối với doanh nghiệp. Trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng cao và yêu cầu phát triển bền vững trở thành xu hướng tất yếu, CSR không chỉ được xem là công cụ nâng cao hình ảnh thương hiệu bên ngoài mà còn là yếu tố có khả năng tác động sâu sắc đến nhận thức, cảm xúc và sự gắn bó của nhân viên bên trong tổ chức. Nghiên cứu tập trung phân tích vai trò của CSR thông qua các cơ chế trung gian gồm sự hài lòng trong công việc, sự tin tưởng đối với tổ chức và sự gắn kết với công việc, từ đó làm rõ cách thức CSR ảnh hưởng đến cam kết tổ chức của người lao động.
Dữ liệu nghiên cứu được thu thập từ 330 nhân viên đang làm việc tại các doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Tiền Giang, đại diện cho nhiều lĩnh vực hoạt động khác nhau. Phương pháp mô hình cấu trúc bình phương bé nhất bán phần (PLS-SEM) được sử dụng nhằm kiểm định đồng thời các mối quan hệ trực tiếp và gián tiếp giữa các biến nghiên cứu. Việc áp dụng PLS-SEM cho phép đánh giá toàn diện mô hình lý thuyết trong bối cảnh nghiên cứu hành vi tổ chức, đặc biệt phù hợp khi xem xét nhiều biến trung gian có mối liên hệ phức tạp. Thông qua phương pháp này, nghiên cứu không chỉ xác định mức độ tác động của CSR mà còn phân tích rõ vai trò liên kết của từng yếu tố tâm lý – tổ chức trong quá trình hình thành sự cam kết của nhân viên.
Kết quả nghiên cứu cho thấy tất cả các giả thuyết đề xuất đều được ủng hộ, khẳng định rằng CSR có tác động tích cực đến sự cam kết của nhân viên với doanh nghiệp, cả trực tiếp lẫn thông qua các biến trung gian. Cụ thể, khi doanh nghiệp thực hiện tốt các hoạt động trách nhiệm xã hội như quan tâm đến người lao động, cộng đồng, môi trường và các chuẩn mực đạo đức, nhân viên có xu hướng cảm thấy hài lòng hơn với công việc, tin tưởng hơn vào tổ chức và gắn kết sâu sắc hơn với vai trò nghề nghiệp của mình. Những yếu tố này lần lượt thúc đẩy mức độ cam kết lâu dài, làm gia tăng mong muốn gắn bó, cống hiến và đồng hành cùng doanh nghiệp. Điều này cho thấy CSR không chỉ mang ý nghĩa xã hội hay hình ảnh thương hiệu mà còn là chiến lược quản trị nguồn nhân lực hiệu quả, góp phần xây dựng lực lượng lao động ổn định và trung thành.
Nghiên cứu mang lại nhiều hàm ý quản trị quan trọng cho các doanh nghiệp tại Tiền Giang nói riêng và Việt Nam nói chung. Trước hết, các nhà quản lý cần nhìn nhận CSR như một phần cốt lõi trong chiến lược phát triển tổ chức thay vì chỉ là hoạt động mang tính hình thức. Việc đầu tư vào các chương trình CSR thiết thực có thể tạo ra môi trường làm việc tích cực, tăng sự hài lòng, củng cố niềm tin và nâng cao mức độ gắn kết của nhân viên. Từ đó, doanh nghiệp không chỉ cải thiện hiệu suất lao động mà còn giảm tỷ lệ nghỉ việc và tăng cường lợi thế cạnh tranh dài hạn. Với những kết quả này, nghiên cứu đã góp phần bổ sung bằng chứng thực nghiệm về vai trò của CSR trong quản trị nhân sự, đồng thời mở ra định hướng cho các nghiên cứu tiếp theo về sự khác biệt giữa các ngành nghề, quy mô doanh nghiệp hoặc yếu tố văn hóa trong mối quan hệ giữa CSR và hành vi nhân viên.


Thêm đánh giá của bạn
Xếp hạng
Không có bài đánh giá nào!