Công trình tiếp cận vấn đề từ cả góc độ học thuật và quản trị doanh nghiệp, xem ý định nghỉ việc là một chỉ báo quan trọng phản ánh sự ổn định nguồn nhân lực trong ngành dịch vụ lưu trú. Nghiên cứu sử dụng các phương pháp thống kê mô tả, kiểm định độ tin cậy thang đo, phân tích nhân tố khám phá và hồi quy tuyến tính để đánh giá dữ liệu thu thập từ nhân viên khách sạn tại địa phương. Kết quả cho thấy có hai nhân tố chính tác động đáng kể đến ý định nghỉ việc của nhân viên khách sạn trong giai đoạn COVID-19, bao gồm cam kết tổ chức và sự hài lòng công việc. Trong đó, mức độ gắn bó của nhân viên với tổ chức đóng vai trò quan trọng trong việc giảm xu hướng rời bỏ công việc, khi người lao động cảm nhận được sự hỗ trợ, ổn định và giá trị lâu dài từ doanh nghiệp. Bên cạnh đó, sự hài lòng đối với công việc, bao gồm điều kiện làm việc, thu nhập, môi trường nghề nghiệp và cơ hội phát triển, cũng ảnh hưởng trực tiếp đến quyết định ở lại hay rời đi của nhân viên. Nghiên cứu phản ánh rằng trong bối cảnh khủng hoảng như đại dịch, khi ngành khách sạn đối diện với cắt giảm hoạt động, thu nhập không ổn định và áp lực tâm lý cao, nếu doanh nghiệp không duy trì được sự gắn kết tổ chức và mức độ hài lòng nghề nghiệp thì nguy cơ mất nhân sự sẽ gia tăng đáng kể. Trên cơ sở đó, công trình đề xuất các giải pháp nhằm hạn chế ý định nghỉ việc trong tương lai như tăng cường chính sách hỗ trợ nhân viên, cải thiện môi trường làm việc, nâng cao truyền thông nội bộ, xây dựng văn hóa tổ chức tích cực và tạo cảm giác an toàn nghề nghiệp trong giai đoạn bất ổn. Nghiên cứu có ý nghĩa thực tiễn lớn đối với các doanh nghiệp khách sạn tại Phú Quốc nói riêng và ngành du lịch – khách sạn nói chung, khi việc giữ chân nguồn nhân lực chất lượng trở thành yếu tố then chốt cho quá trình phục hồi sau khủng hoảng. Công trình đồng thời góp phần bổ sung cơ sở khoa học cho quản trị nhân sự ngành dịch vụ trong điều kiện biến động lớn như đại dịch toàn cầu.


Thêm đánh giá của bạn
Xếp hạng
Không có bài đánh giá nào!